Thứ 7, 25/11/2017 - 14:38 | Vàng = 33.820 VND

Diệp Thư và những mùa duyên cũ

24-03-2016 | 16:55
Diệp Thư tên thật là Phạm Thị Diệu Thu. Người phụ nữ có đôi mắt to tròn dường như không tuổi, thích màu cam và hồng. Tưởng chừng rực rỡ trong từng cảm xúc, nhưng không. Chị âm thầm bền bỉ như một dòng sông, bồi vào phía lở bằng những câu chữ đa đoan ái tình.

Diệp Thư tên thật là Phạm Thị Diệu Thu. Người phụ nữ có đôi mắt to tròn dường như không tuổi, thích màu cam và hồng. Tưởng chừng rực rỡ trong từng cảm xúc, nhưng không. Chị âm thầm bền bỉ như một dòng sông, bồi vào phía lở bằng những câu chữ đa đoan ái tình.


Diệp Thư từng mộc mạc đời thường trong "Loa kèn trắng đợi anh" (tản văn) bao nhiêu thì trong "Trả lại những đam mê" chị cuồng dại, đắm chìm và buồn bã bấy nhiêu. Tôi chẳng mấy khi nào thấy Thư viết điều gì vui vui. Có lẽ người đàn bà làm thơ nào cũng đa đoan, cũng tự đày đọa chính mình, biến những nỗi đau âm thầm thành những dòng cảm xúc. Người ta có câu rằng: "Khi mọi ngôn ngữ đều bất lực thì âm nhạc lên tiếng" . Còn với người trót mang nợ thi thơ, khi mọi nỗi đau bị ngấm ngược vào trong sẽ hoá thành nhu cầu được viết, được chia sẻ. Nỗi buồn 
đôi lúc còn được nhân cách hóa lên như một người bạn, vì ít ra, thoả hiệp với nỗi buồn thì bạn còn nhận được niềm an ủi là thơ...

Tôi gặp Thư một ngày mùa đông trong một quán Huế. Thư ngoài đời cũng bình dị và mộc mạc giống như văn, buồn buồn như thơ của chị. Ngồi nghe Thư kể về chuyện đời, chuyện viết. Thấy cuộc đời một người đàn bà mê văn chương thường nhuốm màu nâu trầm của cô đơn và khắc khoải. Năm Diệp Thư ra mắt " Loa kèn trắng đợi anh", nhà văn Ma Văn Kháng đã hết lời khen tặng. Đó là một động lực lớn, một mốc son để cái tên Diệp Thư được đón nhận.
Nhưng không hiểu sao, tôi thích Thư trong thơ hơn. Có lẽ vì thơ mới là con người giấu kín trong lòng chị bấy lâu. Thơ của chị rất thật, thật như chính khuôn mặt không thích điểm trang của chị, thật như đôi mắt lúc nào cũng mở to chực chờ rơi lệ. Rơi lệ vì những mùa duyên cũ phai tàn, vì những cánh thắm chưa về hồi sinh niềm vui trong chị.
“Trên con phố tàn thu...
Có một người đàn bà chở từng mùa đam mê ngang phố
Những đóa loa kèn trắng tinh nghẹn nở
Mùa đông ngúng nguẩy không về, nát cả giấc mơ hoang...” (Trả lại những đam mê)
Diệp Thư sinh vào tháng tám. Cái tháng buồn của thi nhân xưa. Đàn bà làm thơ thường nhẹ dạ cả tin, Diệp Thư không ngoại lệ. Thơ của chị rất thật, vẽ nên một bầu trời cảm xúc đứt đoạn và nhiều trái đắng. Có lẽ hằng đêm Diệp Thư vẫn khóc, khóc trên từng trang cuộc đời, nơi có một tuổi thơ đã đi xa rồi, nơi có những khát khao vun bồi trong kỷ niệm...
Năm 2015, Diệp Thư là một trong những tác giả được bình chọn nhiều nhất trong cuộc thi “Tác giả được yêu thích nhất năm” của Sunflower Books. Khi được hỏi về những dự định sắp tới, chị cho biết chị sẽ ra mắt một tập thơ mới trong năm 2016, và chị đang hướng tới viết cho thiếu nhi. Tin rằng, bằng niềm đam mê dành cho văn chương, chị sẽ thắp sáng chính những nỗi buồn trong đôi mắt chị, để nó rực rỡ cháy trên khoảng trời của thơ ca.