Thứ 7, 25/11/2017 - 14:37 | Vàng = 33.820 VND

Chàng luật sư viết thơ tình đốn tim giới trẻ

14-11-2016 | 16:14
Nguyễn Trọng Hieeoj sinh năm 1978 tại Bắc Giang, anh hiện đang là giám đốc công ty luật HPVN. Giới trẻ Hà Nội biết đến anh bởi anh là một luật sư giỏi và cũng là một tay vợt tenis cừ khôi của liên đoàn luật sư, những vần thơ của anh ngọt ngào và dịu dàng như mùa thu Hà Nội, ru êm rất nhiều trái tim

Năm 2015, Nguyễn Trọng Hiệp nổi tiếng với tập thơ “Vĩ cầm thu cho em” khi 5000 bản in được bán hết trong 1 tháng. Một số lượng bản in đáng mơ ước của nhiều cây viết trẻ hiện nay.

Tác giả Nguyễn Trọng Hiệp làm thơ từ thời còn là cậu học trò, bố mẹ của anh đều là nhà giáo, sinh ra và lớn lên tại Bắc Giang, tuổi ấu thơ của anh gắn liền với những đồi vải, với ao cá và những năm tháng yên bình. Anh lớn lên giữa những bình nguyên núi đồi, cảm xúc trong thơ của anh dịu nhẹ và mênh mang như con gió của đại ngàn, mướt màu xanh như những tán cây rừng.

image

Nguyễn Trọng Hiệp tốt nghiệp Đại học Luật Hà Nội. Thời sinh viên, Hiệp làm thơ để ru lòng mình, ru phần ngổn ngang trong trái tim lãng tử giàu cảm xúc. Những vần thơ hiền, dịu và thanh khiết làm mềm lòng nhiều độc giả yêu thơ. Ra trường anh mở công ty Luật, nghề của anh đòi hỏi sự chính xác, tỉnh táo và đôi khi còn phải lạnh lùng. Thế nhưng khi đọc thơ anh, người ta lại cảm nhận một điều gì đó rất mong manh, hiền lành và sâu lắng; người ta dường như tìm thấy những tháng năm tuổi trẻ trên từng con đường hoa, trên từng ngăn ký ức chộn rộn nỗi niềm và xa xót chia ly.

Thơ Nguyễn Trọng Hiệp ẩn chứa một nỗi buồn pha lê. Nỗi buồn đẹp mang màu hoa loa kèn trắng tinh, giống như màu bằng lăng ngăn ngắt tím, giống tiếng ve xé vào tim bao kỷ niệm tình đầu, giống sắc màu nâu nâu của từng nóc phố mùa thu cuối cùng gặp gỡ...

“Tháng Mười về lời yêu dấu trên môi

Nghe đêm lạnh tiếng dương cầm bật khóc

Hoa sữa thơm quyện hương vào mái tóc

Buổi chiều nào ru em dưới hiên mưa.

Ta gối tay lên thương nhớ ngày xưa

Con phố cũ vẫn thơm mùi hoa sữa

Đôi mắt trong veo nhòe sau ô cửa

Lời tạ từ chưa kịp nói nên câu...”

(Hoài niệm tháng Mười)

 

Tác giả Nguyễn Trọng Hiệp viết rất nhiều về mùa thu, trong thơ của anh phảng phất những nỗi niềm riêng và nhiều suy tư hoài niệm. Thơ Hiệp giống như chuyến xe chở những mùa hoa cũ, đi qua từng con đường góc phố, chạm vào phần sâu thẳm tâm tư mỗi con người, đặc biệt là những ai có tâm hồn nhạy cảm và tha thiết dành cho mùa thu. Biết bao thi nhân xưa đã viết về mùa thu rất đẹp, rất say. Thế nhưng trong thơ của Hiệp, mùa thu thật dịu dàng nồng nàn và ngọt ngào, giống như một khúc nhạc được ngân lên từ một cây vĩ cầm màu nắng, tỏa ra mùi hương thân thương và yêu dấu. Chàng thi sỹ trẻ trung và có nhiều tài lẻ ấy đã tìm được một chỗ đứng vững chắc trong lòng bao độc giả yêu thơ từ hơn chục năm về trước, cái thời mà hoa học trò, mực tím là những tờ báo gối đầu giường của biết bao cô cậu học trò. Nguyễn Trọng Hiệp làm thơ từ trái tim của một chàng trai lãng tử yêu hoa, yêu những gì đẹp đẽ và tinh tế trong cuộc đời.

Ngoài mảng thơ tình đã trở thành một “thương hiệu”, Nguyễn Trọng Hiệp còn viết tản văn và những bài thơ đau đáu tình yêu quê hương đất nước. Làm nghề luật, hàng ngày phải đối diện với những mảnh đời, với những mặt trái xã hội. Trái tim thi nhân dường như trăn trở và nức nở theo từng cung bậc lòng. Những nhà thơ thời nay không chỉ biết làm thơ để nuôi giấc mộng hoa hồng mà họ còn biết dùng ngòi bút của mình chia sẻ nỗi đau chung của đồng bào, vực dậy tinh thần và lòng yêu nước của những người con đất Việt. Có biết bao bài thơ ra đời mỗi khi miền trung lũ lụt, mỗi khi đâu đó trên đất nước mình gặp cảnh thiên tai. Thơ ca là tiếng lòng của không chỉ riêng một người mà còn là điểm tựa vượt qua những gian nan trong đời, là manh áo tinh thần khoác lên đôi vai người cùng khổ.

“Trải nỗi buồn theo năm tháng đầy vơi

Thấm mặn nỗi tái tê lòng ái quốc

Và lại đến những dòng sông quen thuộc

Gột nỗi buồn, nhen thêm những yêu thương.

Ngọn gió lành mang hơi thở đại dương

Gió đã thổi, bốn ngàn năm vẫn thổi

Gió chướng đi qua, gió lành tìm lối

Dệt mùa yêu cho khúc khải hoàn ca”

(Đất nước lời ru)

 

Nguyễn Trọng Hiệp có nhiều năm gắn bó với Hà Nội, tình yêu của anh dành cho Hà Nội cũng giống như dành cho người tri kỷ. Anh viết rất nhiều về mùa thu Hà Nội, gửi lòng mình vào những câu thơ mênh mang hoài niệm tình đầu. Thơ Hiệp không chỉ nhận được sự ủng hộ từ phía độc giả trẻ mà anh còn làm nao lòng những trái tim đã đi qua một thời tuổi trẻ, một thời yêu và cháy hết mình cho khát vọng sống và yêu.

“Vĩ cầm thu cho em” đẹp như một giai thoại tình và lưu lại dấu ấn khó phai trong lòng người đọc bởi cái tên đẹp như một bản nhạc và bởi những bài thơ chắt lọc từ tâm hồn nhiều rung cảm mênh mang. Những cung bậc lòng ấy cứ dàn trải thiết tha và sâu lắng, ngọt ngào và da diết, như cơn mưa đi qua một nóc phố nào quen lắm, như đôi mắt nâu nào đó đã “ đánh cắp” trái tim một người. Ai trong đời cũng từng trải qua những mối tình nồng si và vụng dại. Cuộc đời còn lưu hương lại trên từng kỷ niệm thân thương. Những người yêu thơ là những người có trái tim yếu mềm và nhạy cảm, dễ rung động trước cái đẹp và đau trước nỗi đau chung.

“Quê tôi đây, vẫn thế... một bến đò

Mùa nước cạn, chèo khuơ gần chạm đáy

Mùng Ba tết, cụ già run lẩy bẩy

Mớ hến sông lay lắt mãi chưa đầy.

Bao năm trôi qua vẫn những dáng khô gầy

Tát cạn cả những mùa con nước nổi

Ngày tháng vụt trôi vui buồn đắp đổi

Những cháo rau sao miệng vẫn nhoẻn cười...”

(Đón tết ở quê) 

Nguyễn Trọng Hiệp chia sẻ: “Là một luật sư cầm bút làm thơ, trong lòng tôi còn đau đáu biết bao điều muốn giãi bày qua từng câu chữ. Tôi viết để ru lòng tôi, viết để chia sẻ cùng những mảnh đời mà tôi đã gặp. Đối với tôi, thơ là người bạn tri âm tri kỷ. Giúp tôi cảm thấy bình yên hơn sau những ngày mệt mỏi công việc”

Sau sự thành công của “Vĩ cầm thu cho em”, tháng 11 này Nguyễn Trọng Hiệp sẽ giới thiệu tới bạn đọc tập thơ thứ hai của mình, hứa hẹn rất nhiều điều mới lạ và ngọt ngào trong cảm xúc. 

Minh Trang