Thứ 7, 25/11/2017 - 12:31 | Vàng = 33.820 VND

Thu Huyền và những dòng cảm xúc kết tinh từ tình yêu

06-04-2016 | 11:04
Vào một ngày tháng Ba lộng lẫy những màu hoa. Tôi cầm trên tay tập bản thảo “Khoảng lặng” của Nguyễn Thị Thu Huyền. Lần đầu tiên đọc một tập thơ mà tôi nhận thấy dường như tác giả chỉ viết bằng cảm xúc, một thứ cảm xúc kỳ lạ tự gắn kết những câu chữ rời rạc thành bài. Nó như một chất kết dính đầy sức sống, tạo nên một sự khác biệt rất riêng.

Thu Huyền tìm đến thơ như một cái duyên. Bởi quá yêu thơ nên chị không còn quan tâm nhiều đến kỹ thuật hay vần điệu trong câu từ. Tôi cảm tưởng chị cứ đặt bút là viết, viết như một người điên, như một người say giữa địa đàng thơ. Chị giống như  chim sơn ca, chỉ muốn cất lên giọng hót của mình giữa bạt ngàn hoa dã quỳ vàng rực cao nguyên và trắng tinh bông cafe đầu mùa.

Thơ của Thu Huyền được nhiều nhạc sỹ phổ nhạc. Bởi trong thơ chị có tính nhạc. Huyền không bị ràng buộc bởi vần điệu và cấu tứ. Thơ chị giống như một dòng thác ào ạt chảy từ trên cao xuống thung lũng của tình yêu và hi vọng. Sinh ra ở Bảo Lộc, thấm đẫm không khí của cao nguyên nên thơ của Thu Huyền trong trẻo, hồn nhiên và đi hoang cảm xúc.

“Em mượn hồn thơ

 Giấu đi góc khuất

Mượn phút rong chơi

Mượn đời phiêu lãng

Mượn hồn bay bổng

Mượn tình thu vương

Em mượn mây bay

Quẫy trắng bầu trời

Mượn chút nắng Hạ

Cùng màu cỏ xanh

Em mượn khói tỏa

Phất phơ gió trời

Mượn cả hoa trôi

Chắt chiu nắng sớm...”

(Mượn) 

Có đôi lúc Huyền viết giống như một người ca câu vọng cổ dài hơi nhất. Đọc mãi mà không thấy điểm dừng. Thích cái cách mà Huyền chạm vào thơ, rất nhẹ nhưng cũng rất cuồng say...

image

Ngay chính trong tập thơ “Khoảng lặng”, Thu Huyền đã thể hiện được sự tiến bộ qua từng trang thơ. Những bài thơ được chị sắp xếp một cách logic theo thời gian và mạch cảm xúc. Thơ chị giống như một đứa trẻ uống dòng sữa quê hương cứng cáp từng ngày. Thơ Thu Huyền giản dị mộc mạc mà vẫn lấp lánh một vẻ đẹp dịu dàng trong trái tim của một người đàn bà đa cảm.

“Vì lẽ gì mất nhau

Da diết rồi bạc màu

Tình yêu hai lối rẽ

Ngọt ngào và thương đau...

 

Vì lẽ gì mất nhau

Giờ mắt em nhạt nhòa

Nụ cười không cảm xúc

Héo tàn và bung hoa...”

(Vì lẽ gì mất nhau?)

Thu Huyền là một người đàn bà đẹp làm thơ, thơ của chị cũng hướng tới cái đẹp, cái thiện. Những câu chữ mà Huyền dùng dẫn dụ người đọc đến một thế giới nhiều hình ảnh: bóng nguyệt nghiêng, nẻo thinh câm, nước mắt tuôn hoa... Những hình ảnh mà Huyền đưa vào thơ rất đẹp và gợi cảm.

 

Tập thơ “Khoảng lặng” gồm 42 bài thơ với nhiều cung bậc cảm xúc. Có bài Huyền viết cho mẹ, có bài viết cho người thương, có bài chị viết cho những năm tháng học trò đã đi qua. Ngoài đời Thu Huyền vốn là một cô giáo dạy Hóa. Thế nhưng tình yêu dành cho thơ của chị lại đầy ăm ắp, trong thơ Huyền từng ví mình là loài cỏ dại, là chim sơn ca, luôn mãnh liệt sức sống và tình yêu thương dành cho cuộc đời. Huyền cất lên những âm thanh trong trẻo và ngọt ngào trong thơ bằng trái tim của một người đàn bà đầy khao khát.

“Tôi vẽ tôi là một loài cỏ dại

Mạnh mẽ vươn lên dù bất cứ nơi nào

Cỏ đâu cần một ai chăm sóc

Mặc phong ba, nắng hạn, mưa rào...

 

Tôi vẽ tôi là một chú Sơn Ca

Để được hát bản nhạc mình yêu thíc

Rồi chấp cánh giữa bầu trời xanh biếc

Thỏa thích bay đi, dang rộng cánh lưng trời...”

(Tôi vẽ tôi)

Thơ Thu Huyền đa dạng về phong cách về thể loại. Tôi cảm thấy ở chị dường như vẫn còn tiềm tàng một nguồn năng lượng đầy cuồng say dành cho thơ. Bất cứ khi nào Huyền cũng có thể cầm bút, cũng có thể cất lên tiếng lòng của mình một cách tự nhiên nhất. Tin rằng tập thơ đầu tay của chị sẽ được đông đảo bạn đọc đón nhận, và tương lai Thu Huyền sẽ còn chinh phục được nhiều độc giả ở các thể loại khác. Khi thực sự say mê điều gì, mỗi người chúng ta đều tự tìm được cho mình một hướng tiếp cận độc đáo và nhanh nhất. Thu Huyền cũng vậy. Tôi tin rằng, một ngày rất gần. Thu Huyền sẽ giống như một bông hoa cafe màu trắng tinh khiết tỏa hương giữa đại ngàn thi phú...

Phạm Thị Ngọc Thanh