Thứ 7, 25/11/2017 - 14:43 | Vàng = 33.820 VND

“Em, Facebook và Tôi”- giá trị thật giữa cuộc sống ảo

13-10-2014 | 10:45
TTTĐ-Trong cuộc sống hiện nay, giá trị ảo và giá trị thật ngày càng trộn lẫn. Đôi khi người ta không biết đâu là ảo, đâu mới là thật? Quay cuồng giữa nhiều giá trị thật - giả, nhiều người trẻ thấy mệt mỏi, chới với và hoang mang. Lưu Quang Minh cũng là một người trẻ mang một tâm hồn tuổi trẻ vừa nồng nhiệt lại mang nhiều suy tư như thế. Anh đã gửi gắm nỗi hoang hoải ấy vào tập truyện ngắn mang tên Em, Facebook và Tôi.

Em, Facebook và Tôi gồm nhiều truyện ngắn mà mỗi tác phẩm trong đó phản ánh một khía cạnh khác nhau của cuộc sống. Bạn sẽ bắt gặp trong Em, Facebook và Tôi những điều đang xảy ra giữa cuộc sống hàng ngày nhưng vô tình bị bỏ quên. Đó có thể là mâu thuẫn trong cuộc sống gia đình, đứa con chìm đắm với đồ chơi công nghệ, ông lão ăn xin bên vệ đường, con chim gẫy cánh được cứu sống... Câu chuyện của họ như nốt trầm trong bản nhạc vội vã của cuộc sống hàng ngày. Người đọc sẽ tìm thấy chính bản thân họ trong một truyện ngắn nào đó của Em, Facebook và Tôi.

 

Không đi vào những thứ cao siêu, khó hiểu, Lưu Quang Minh chỉ tập trung vào thứ đời thường nhất. Nhân vật “nó” trong truyện ngắn “Ảo và Thật” say mê một thứ gọi là “Cuộc đời thật”. Đó không chỉ đơn giản là thế giới ảo kết nối tất cả mọi người với nhau mà “Cuộc đời thật” còn mang đến cảm giác y như cuộc sống thật: ăn uống, trưng diện, mua sắm… Tâm trạng của người sử dụng vui hay buồn phụ thuộc vào “trái tim” do người khác gửi. Nhân vật “nó” đã dành toàn bộ thời gian chỉ để trang hoàng, để bản thân trở nên long lanh trong “Cuộc đời thật”. Và rồi, “nó” chết trong bi kịch bởi không nhận được “trái tim” nào… Ảo và thật, thật và ảo, có ai trong chúng ta đã đem cuộc đời thực để đánh đổi lại cái ảo vô hình, phù phiếm hay chưa?

image

Trong Em, Facebook và Tôi, Lưu Quang Minh dành nhiều câu chữ để viết về tình yêu. Nhưng đó không phải là thứ tình yêu lãng mạn thường thấy, yêu là yêu đấy nhưng phải giấu kín, phải chịu nhiều thiệt thòi bởi trót gửi gắm tâm tư cho người đàn ông đã có vợ. Kết thúc của những cuộc tình “sai trái” ấy là bi kịch. Và nếu không phải làm người thứ ba, thì tình yêu của Em, Facebook và Tôi lại rất thực tế, thực tế đến trần trụi: Tôi những tưởng mình sẽ mãi mãi sống trong cơn mơ đẹp đẽ này, nhưng nào phải vậy… Mười năm yêu thương mặn nồng cũng không thể cứu vãn cuộc hôn nhân kéo dài vỏn vẹn mười tháng của em và tôi. Là thật ư? Suốt mười tháng trời, tôi càng lúc càng thấy mình đang chung sống với một người hoàn toàn xa lạ. Em đây sao? Người tôi đã nguyện thề đầu ấp tay gối đây sao? Từng ngày trôi qua, trước đôi mắt khắt khe của tôi luôn hiển hiện một con người biếng nhác, chây lười trong tổ ấm đang rất cần bàn tay phụ nữ vun vén chăm lo. Em ở trong đó, người phụ nữ của đời tôi, nhưng cơm canh lúc nào cũng nguội lạnh.”

Thi thoảng, giữa những điều giản dị, đời thường đó, Lưu Quang Minh đem đến một câu chuyện lạ lùng, một thế giới chỉ có trong tưởng tượng trong “Giới hạn”, “Thiên thạch”, “Người thực vật”, “Gối ôm”… Nhưng dù có lạ lùng đến đâu, những mảnh ghép ấy cũng chỉ diễn tả nỗi cô đơn sâu thẳm của con người. Dù sống giữa thế giới hiện đại có vô vàn cách để liên lạc với nhau nhưng những con người ấy ngày càng mất kết nối, ngày càng cô độc. Họ phải làm bạn với đồ vật, với “mộc nhân” để khỏa lấp nỗi trống trải trong lòng. Nhân vật trong các truyện ngắn của Em, Facebook và Tôi đều cố gắng đi tìm chút Thật trong cuộc sống đầy giá trị Ảo này.

Bằng lối hành văn đơn giản và không quá khoa trương, câu chữ của Lưu Quang Minh cứ nhè nhẹ trôi vào lòng người đọc như một dòng chảy nhỏ rỉ rả đánh thức bao tiềm thức chôn sâu. Và Em, Facebook và Tôi chính là tác phẩm đánh thức những gì đã lỡ bỏ quên.

 Chúng ta đang sống trong một thế giới mà ranh giới giữa Ảo & Thật rất mong manh. Mỗi buổi sáng, ta thức dậy có bao nhiêu điều đón chờ. Để rồi đêm tới, ta vẫn không ngừng mơ mộng về những gì mà ban ngày không bao giờ ta có thể gặp. Đời người, mở mắt - nhắm mắt là sự song hành của Ảo & Thật, mà chính ta không thể biết được đâu là thật, đâu là ảo. Trong thời đại con người giao tiếp, kết nối với nhau qua mạng ảo, mê say với trò chơi vô hình, thích thú với diễn biến của một bộ phim hay, hoặc chìm đắm vào thế giới kỳ vĩ của một quyển sách, càng rõ ràng thay sự gắn kết của đời Thật vào cái Ảo. Ta soi bóng mình vào Ảo để tìm hình ta trong Thật. Hay ta đang ngày ngày thoát ly cái Thật mà đắm chìm trong Ảo tưởng?Ảo mà Thật. Thật mà Ảo.

Xin gửi gắm chút Thật trong Ảo này. - Lưu Quang Minh 

      Người xưa có câu: linh tại ngã, bất linh tại ngã. Cuốn sách cũng chính là một câu đố của tác giả với người đọc. Tôi xem Em, Facebook và Tôi là một cuốn sách hay. Tác giả Lưu Quang Minh thật tài tình khi xen lẫn yếu tố ảo và thực. Có khi những sự việc rành rành là thực nhưng ta cứ ngỡ là mơ và ngược lại! Văn phong nhiều màu sắc và thi vị qua một ý tưởng thú vị. Thực mà ảo, ảo mà thực, ấy là chốn ta đang sống, chẳng phải vậy sao? - Vương Chi Lan     
 Lưu Quang Minh sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn nên anh có dịp quan sát, tắm mình cùng cuộc sống tính theo giây của nhịp đập thành phố phát triển không ngừng này. Anh đã truy tìm lại những vết cắt, những dấu ấn của tuổi trẻ mà anh đang tràn trề. Tuổi trẻ với nhiều hoài bão nhưng cũng đầy hoài nghi bởi sự bất an của tinh thần. Cuộc sống xô bồ dễ đổ vỡ. Đó là những người ít có dịp “sống chậm” bởi những cuộc họp, công tác, hò hẹn… là những gương mặt đóng nhiều vai. Tác giả đã cố tình sắp đặt một truyện ảo cạnh một truyện thật. Điều đó làm tăng thêm tính liên tưởng trong người đọc về một thế giới hôm nay trong mắt nhìn của người trẻ. Ảo ảo thật thật pha tạp trong mớ bùng nhùng tạo ra sự trống vắng, cô đơn mà mỗi người chúng ta đâu đó vẫn bắt gặp trên đường đời. Thế giới mạng, công nghệ thông tin ấy choán gần hết quỹ thời gian trong ngày của chúng ta. Bàn tay lướt phím nói thay lời. Hơi thở cuộc sống trở nên quý giá. Chúng ta luôn sống trong cảnh “đồng sàng dị mộng” và một ngày nghe trái tim tan vỡ vì tha thiết nhớ một ánh nhìn trìu mến, một tiếng gọi nhau thật người từ sâu thẳm tâm hồn… - Trần Huy Minh Phương 

 Hiền Anh