Thứ 6, 24/11/2017 - 03:26 | Vàng = 33.820 VND

Đinh Thị Lan Anh và nỗi niềm giữ lại trong thơ

24-01-2017 | 10:49
Lan Anh tên đầy đủ là Đinh Thị Lan Anh, sinh năm 1978. Hiện đang công tác trong ngành giáo dục tỉnh Lâm Đồng. Năm 2015 Lan Anh đã ra mắt liền lúc hai tập thơ: “Tìm thương yêu suốt một đời đi vắng” và “Anh có cùng em đi đến hết cuộc đời?”. Năm 2016 chị ra mắt tập thơ “Những mùa tìm nhau”. Cả ba tập thơ đã làm nao lòng rất nhiều độc giả yêu thơ tình buồn.

Sinh ra và lớn lên ở Hải Dương. Đi học xa nhà rồi ở lại xứ người dạy học. Lan Anh đã viết nên những vần thơ đau đáu tâm can, nỗi buồn trong thơ của chị mặn mòi như vị biển, nồng cay như vị của hạt tiêu mùa rộ, thơm thơm vị gió thảo nguyên trên cánh đồng thơ.

 Lan Anh làm thơ từ trái tim của một người đàn bà yêu những giai điệu buồn, lãng mạn và êm ái. Những vần thơ của chị sâu lắng, dễ đọc dễ thuộc và dễ đi vào lòng người. Sau 3 tập thơ tình, cái tên Lan Anh đã trở thành quen thuộc với độc giả, đặc biệt là sau khi chị đạt giải nhì tác giả được yêu thích nhất năm 2015 do Sunflower Books tổ chức.

 Lan Anh giống như cơn gió thuộc về cao nguyên, cơn gió ấy thơm mùi hương của hoa đồng nội và mang vị cỏ đắng của thảo nguyên. Có chút nắng, có chút mưa, có chút buồn xen lẫn điều gì đó tiếc nuối. Tất cả giống như hương vị cafe nơi mà cô đang sống, ngọt đắng và mênh mang nỗi niềm.Lan Anh sâu sắc và mềm mại trong từng xúc cảm. Chị giống nhưng một cái cây mọc lên từ vùng đá sỏi, từng mạch cảm xúc âm thầm tách lớp vỏ bọc, đơm hoa, đậu quả và cho ngày chín mọng thương yêu.

Những người đàn bà viết thơ tình buồn như Lan Anh thường có một trái tim rất đắng. Cuộc sống dẫu cho có trôi đi trong bình yên hay khổ ải thì trái tim ấy cũng thổn thức một niềm khát khao mong mỏi bình yên. Từng câu thơ như đốt cháy lên ánh sáng tin yêu hi vọng trong đêm trường. Lan Anh hóa thân vào nỗi buồn, và dường như nỗi buồn trong thơ của cô đã trở nên đẹp tới lạ lùng qua những ngôn từ cắt cứa tâm can.

“...Anh chạy trốn em bằng những hình hài ảo vọng

Trên sa mạc không mưa không nắng

Anh thấy đêm đen cười man dại trong mình...”

(Nỗi nhớ hằng đêm)

Những nỗi nhớ ấy như cào xé nỗi lòng người đàn bà đa cảm, khiến người đọc như ngấm chìm vào từng dư âm xưa. Để rồi thấy thương những người đàn bà viết thơ tình buồn, đồng cảm và mong thơ sẽ cập được bến bờ của bao dung và hạnh phúc.

Đàn bà viết thơ tình thường mang nặng tâm tư và nhạy cảm. Lan Anh viết thơ rút cạn ruột gan để cháy cùng câu chữ. Thơ Lan Anh hiền lành như dòng sông mùa không lũ, trải dài cát trắng miên man.

 

“Anh chưa quên người cũ
Nói thương em làm gì
Để đường về hai ngả
Dùng dằng bước chân đi

Bên kia cô ấy đợi
Phía này em đứng chờ
Anh như người lạc lối
Giữa hai đầu bơ vơ

Anh chia đôi nỗi nhớ
Chia cả lối hẹn hò

Anh chia em dang dở
Đời và mấy câu thơ

Chỉ là mình em thôi
Không còn ai khác nữa
Tình yêu không xẻ nửa
Cho một người thứ ba”

(Dặn anh)

 Với thể thơ 5 chữ, Lan Anh đã “đốn tim” nhiều người đọc. Bằng những lời thủ thỉ tâm tình ngọt ngào, những câu chuyện rất đời. Lan Anh đã gửi vào thơ biết bao nhiêu cảm xúc, nỗi niềm. Như cây đời khao khát một ngày nở ra bông hoa rực rỡ sắc hương. Lan Anh nói thay bao nỗi niềm của những người đàn bà khóc. Chị gửi gắm những thông điệp sống, niềm đam mê và khát vọng.

image

 Trang facebook cá nhân của Lan Anh thu hút nhiều người đọc và đồng cảm. Thơ Lan Anh nhẹ nhàng, dịu êm như một cơn gió vùng cao nguyên dã quỳ. Thơm thơm mùi đồng nội, mùi của sự hoang dại cô đơn khát thèm hạnh phúc. Chị không gượng gạo khi viết về tình yêu và những khao khát đam mê trọn đời. Lan Anh viết như thể cho chị đầu tiên, kế đó là cho những người phụ nữ đang chới với trên con đường tình ái.

Những câu từ mà Lan Anh dùng không mới, không lạ nhưng cảm xúc thì tha thiết đến độ làm người ta nao lòng. 

“ Hãy ru em ngủ đêm nay

Bằng câu hát cũ những ngày đã qua

Đời thì ngắn con đường xa

Mình không gặp lại sợ là mất nhau...”

 (Hát ru em)

 Những vần thơ tuy buồn nhưng là nỗi buồn có chiều sâu tâm trạng, khao khát và mong mỏi được giải thoát khỏi những suy tư đau khổ, mong một bàn tay yêu thương nắm lấy tay mình đi đến hết cuộc đời.Có nhà văn đã nhận xét, nỗi buồn của Lan Anh dường như vận vào thơ, và thơ vận vào người. Lan Anh luôn chơi vơi tìm kiếm điều gì đó, hoặc dường như Lan Anh đang mong chờ người đàn ông của cuộc đời mình hiểu cho mình nhiều hơn.

 Với tác giả Lan Anh, tình yêu vốn đồng nghĩa với hạnh phúc nhưng cũng không thiếu những khổ đau. Nhưng những nỗi buồn ấy lại thật đẹp trong thơ tình của chị. Có lẽ bởi thơ Lan Anh cứ giản dị, thật thà nhưng đầy tính khơi gợi dễ tạo được sự đồng cảm nơi độc giả. Sự nhẹ nhàng, êm dịu trong thơ Lan Anh giống như một cơn gió thoảng nhưng lại vấn vương mãi hương sắc của hoa cỏ đồng nội.